Thu rơi im giữa lưng chiều vắng,
Ánh mắt em giờ quá lặng sâu.
Một bước cũ không quay lại nữa,
Anh ngồi gom gió để tìm nhau.

Áo ai lướt thoáng qua hiên gió,
Lá biết buồn nên rụng không kêu.
Trăng cũng khuyết như lời chưa nói,
Chỉ còn thơ đọng giữa hồn theo.

Tình không chạm vẫn thành dư ảnh,
Nét cười xưa thảng thốt bên thềm.
Em đi rất khẽ như thu vậy,
Chạm vào anh – mà hóa thành đêm.