Có đôi lúc giữa ngày yên ả Tên em rơi lạc giữa hàng tin Anh lặng lẽ cười

Ta từng rất hiểu nhau từng đấy Mà giờ lời hỏi cũng không trao Đi ngang tim cũ

Em đã chọn yên bình xa lạ Bỏ lại mùa chênh vênh phía sau Gió thu vẫn gọi

Thu rơi im giữa lưng chiều vắng, Ánh mắt em giờ quá lặng sâu. Một bước cũ không

Tựa như gió thoảng qua thềm, Em mang hương cốm êm đềm ghé sang. Mắt cười chạm ánh

Mùa thu ấy, em về qua ngõ nhỏ Lá vàng bay vương nhẹ gót hài xinh Gió hanh

Chào tháng tám, em về trên lối nhỏ Nắng hiền như nụ cười chưa kịp quen Gió rất

Anh yêu em khi tháng Tám vừa sang, Trời không nắng gắt, mưa cũng không vội. Gió đủ

Anh vẫn bước qua con đường ngày cũ Nơi em từng khẽ hát lúc tan ca Góc quán

Tháng Tám về... em như mây ngang gió Lặng lẽ qua đời anh – chẳng một lời Nắng