Chẳng biết tự bao giờ biển nhớ trăng Đêm thao thức sóng vỗ bờ dào dạt Trăng có

Biển bây giờ cô lẻ phải không em? Khi con nước ướt mèm dường khô rạn Chiều buông

Cúc họa mi vẫn cứ thế mong manh. Cánh trắng nhuỵ vàng biếc xanh phiến lá. Ngẩng cao

Nét buồn in dấu thềm xưa Trong tim ai biết gió mưa tơi bời! Giọt sầu cứ tí

Đã lâu rồi em không về thăm phố. Những hàng cây còn nhớ dáng thân quen.? Phố chiều

Gió nỡ vô tình hoa tím ơi Bằng lăng cánh mỏng rụng qua đời… Tình tôi cũng chết

Rồi có lúc ta về nơi bến mộng Con đò chiều chở nặng bóng hoàng hôn Cuối chân

Ai vô tình mang nỗi nhớ qua đây Để cho tôi gặp lại người năm ấy Em vẫn

Nghiêng ánh mắt trả lại anh hờn giận Của một thời nhõng nhẽo tựa bờ vai Nước mắt

Em đứng giữa đại dương nghe gió hát Sóng ru tình xô dạt trắng tinh khôi Biển còn